Tôi bất lực vì con dâu ăn uống không mời, sáng ngủ 8h mới dậy

Con dâu nói rằng, tôi nên nghĩ thoáng ra để làn gió mát gia đình đỡ căng thẳng, vì thời nay toàn vùng thanh niên đều như thế, không riêng gì con.

Tức nghẹn vì con dâu ăn uống không mời, sáng ngủ 8h mới dậy-1

Con dâu tôi tốt nghiệp một trường đại học phổ biến ở Hà Nội, năm nay 24 tuổi. Cháu làm dâu nhà tôi được hơn một năm Hiện các con vẫn kế hoạch, chưa sinh em bé. 

Cuối năm ngoái, cửa hàng dồn tiền mua cho 2 con một căn Dự Án Dophin Plaza để các con đỡ phải thuê trọ. Thỉnh thoảng vợ chồng tôi mới đến chơi, mang cho các chàng con ít đồ ăn thừa dư sạch ở quê.

Đợt này, do dịch bệnh, tôi kẹt lại Hà Nội từ hơn 2 tháng liền nay. Việc sống chung nhiều ngày mới khiến tôi quan sát rằng, con dâu có rất đông người điểm khiến tôi thấy không ưng ý. 

Mỗi ngày, đại trượng phu tôi đều phải đưa đến nhà bán lẻ làm. Con dâu thì được làm tận nhà Tuy nhiên, hôm nào cháu cũng dậy sau 8h, không đành chịu giờ dậy sớm để cùng chồng và mẹ chồng sẵn sàng bữa sáng.

Có hôm, tôi và đại trượng phu nấu xong, tôi gọi ra ăn, cháu còn vùng vằng: "Lần sau đừng ai gọi con dậy ăn sáng nữa, ở nhà này, việc ăn sáng là tự túc".

Thú thật, lúc đó tôi có chút tự ái. Nhưng sau nghĩ cháu phải thức đêm làm việc, sáng lại phải dậy sớm thì tội nghiệp nên tôi không trách nữa. 

Nhưng điều tôi không thể cân bằng thỏa hiệp là việc con dâu tôi không có gan thói quen mời khi ăn mặc mặc dù là trong cơm trưa với tất chúng ta hay lúc cháu ăn hoa quả, quà vặt giữa buổi.

Tôi góp ý với cháu nhưng cháu nói, tôi nên nghĩ thoáng ra để làm đình sung sướng Cháu còn cho rằng, việc mời nhau trước khi tiến hành dán ăn mặc là thủ tục du học tại Anh Quốc rườm rà, cần phải có gạt bỏ. "Đã là kẻ khắp nhà thì cứ thấy đói là ăn, thèm là ăn, không tầm thường chút nào dạng vừa mời". Cháu còn nói, tầng lớp thanh niên hiện giờ đều thế chứ không tầm thường chút nào dạng vừa cháu là ngoại lệ. 

Có lần, bà láng giềng sang chơi với tôi. Do đang dở câu chuyện nên bà ấy ngồi đến quán trưa. Con dâu tôi chẳng nói chẳng rằng, xới một dĩa cơm và chút thức ăn rồi mang vào phòng, ăn một mình. 

Bà láng giềng thấy vậy thì ngượng, tưởng con dâu tôi tỏ thái độ không ưng ý vì bà ấy ngồi quá lâu Nhưng khi bà ấy về, cháu cũng không thích nói chuyện gì với tôi. Ăn xong dĩa cơm của mình, cháu bổ 1 đĩa chứa trái cây quả, rồi lấy một ví dụ ít mang vào phòng riêng, một phần cháu để trên bàn ăn (chắc phần cho tôi). 

Hôm ấy tôi giận nên không ăn cơm, cũng không tự ý động vào đĩa chứa trái cây quả trên bàn. 

Chiều tối đại trượng phu tôi đi làm việc về, thấy đồ ăn thừa dư buổi trưa còn nhiều, cháu cầu thân thì con dâu tỏ ý trách tôi. Cháu nói với chồng: "Mẹ không dễ chịu chuyện em ăn không mời, nhưng em kệ. ra sao cho mẹ quen". đại trượng phu tôi bảo: "Một câu mời còn gì đẹp bằng gian nan mà em phải đối mặt đầu với mẹ?" nhưng con dâu tôi vẫn kiên quyết giữ quan điểm của mình. 

Bây giờ tôi thấy rất buồn. Tôi viết Tâm sự này để nhờ mọi người tư vấn giúp tôi. liệu có bị tôi quá cổ hủ hay do con dâu tôi quá vô tư? 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lệ Quyên phân trần khi bị chê chênh lệch chiều cao so với tình trẻ

Phòng “bay lắc” trong BV Tâm thần Trung ương I: Bệnh nhân buôn ma tuý... có thoát tội?

Tạt chất bẩn vào nữ thẩm phán Hải Phòng: Nguyên nhân từ công việc?