Phận "gà trống nuôi con" và nỗi lòng của người cha mang tội giết người
Người đàn ông ấy mang tội giết người và thật nhức nhối nạn nhân lại là món món đàn ông của mình.
Nhọc nhằn phận “gà trống nuôi con ăn học ăn học”
Hơn 10 năm trôi qua nhưng đối với cả tầy Đặng Văn Giải (SN 1956, thụ án tại trại giam Đắc Tân – Bộ Công an) vẫn không lành khi nào nguôi về tội lỗi mà tôi đã tạo ra và bị nói, tội lỗi này cũng là là món nỗi đau, nỗi dằn vặt lớn nhất trong tâm trí người cha này.
Với giọng nói ăn năn, run run tầy Đặng Văn Giải san sẻ trình bày với PV Người Đưa tin Pháp luật: “Tôi quê gốc ở tỉnh Hải Dương. Năm 1973, tôi đi thoát ly làm việc dán việc nhân ở quảng ninh . sau khi sinh lấy vợ thì cuộc sống khó khăn, gia đình đình chuyển vào trong tường Đồng Nai lập cư. Dù kinh tế hạn chế nhưng gia đình rất tình yêu mới Vợ chồng tôi sinh được 4 người con khỏe mạnh, có nếp có tẻ, 2 trai, 2 gái. tuy nhiên, tình yêu mới ấy thiếu thốn đủ đường vĩnh viễn khi vợ tôi bị trọng bệnh, tôi phải chạy vạy vay mượn mọi nơi để chữa trị cho vợ nhưng số phận vẫn chia cắt Công ty…
Vợ tôi mất đi, cảnh gà trống nuôi con ăn học ăn học rất vất vả. Khi đó, đứa đàn ông út vừa được vài tuổi, còn người nữ game chơi game lớn cũng phải đi làm việc việc thuê để phụ giúp cha lấy tiền nuôi 3 em ăn học. Tôi cũng không thích đi bước nữa vì rổ rá cạp lại, rồi cảnh con anh – con tôi, sợ bất hòa mâu thuẫn, làm khổ các con. nên càng tôi ở vậy suốt nhiều năm, gắng gượng nuôi nấng, mong các con trưởng thành”.
tuy nhiên, ngang trái cuộc đời vẫn không lành hết. sau khi sinh mẹ mất, đứa đàn ông thứ hai của ông Giải trở thành khó bảo, liên tục và đều đặn trốn học đi chơi, giao du với đồng minh xấu. Ông nhiều nhất nhất tìm cách nói chuyện với số nhưng rồi cũng đành bất lực. Cậu đàn ông này bỏ nhà đi bụi, sống lang bạt nay đây mai đó, cho dù cũng chẳng liên lạc điện thoại thông minh về nhà thăm hỏi bố và các thiếu nữ em. Có giai đoạn, bản thân bị ông cũng chẳng biết con đang ở đâu, sống thế nào nào, lâu lâu nó mới chịu tìm về.

Trải lòng với phóng viên, tầy Đặng Văn Giải cố kìm nén để những giọt nước mắt xếch trào ra
“Tôi cũng khá được nói nhiều nhất nhất rằng, hiện nay mẹ thì mất rồi, bố phải vất vả nuôi các con. khi mà nhà tôi chỉ cấy ruộng thôi, không có gan thu nhập thấp nào thêm. nên càng con phải ở nhà, mấy bà mẹ tập trung chuyên sâu vào giúp bố việc đồng áng, gắng gượng lo cho 2 em nối tiếp ăn học… tuy nhiên, nó không nghe, đi suốt ngày tháng, cho dù gây sự hết chuyện nọ đến chuyện kia! Có Tết nó cũng chẳng buồn về thăm nhà. ngày trước gia đình tôi là gia đình văn hóa truyền thống của ấp, từ khi đứa đàn ông thứ hai trở thành ra làm sao thì ấp cắt luôn danh hiệu”, tầy Đặng Văn Giải hồi tưởng.
Cả đời day dứt, ăn năn
cho đến lúc này tối nữ game chơi game cả đi lấy chồng, nữ game chơi game thứ ba đi làm việc việc việc dán nhân ở xa, ở nhà chỉ với lại 3 bố con là nam nhi Lúc này, ông Giải gắng gượng seo audit cho cậu đàn ông thứ hai hiểu rằng, bố đã nhiều tuổi, em trai thì đang tuổi ăn, tuổi lớn, 3 bố con phải hòa thuận, nhờ vào tính chất nhau mà sống.
“Khi đó, đứa đàn ông thứ hai về nhà bảo với tôi là đã đạt tìm kiếm được công bố việc ở Đắk Nông, khuyên bố bán nhà đất ở Đồng Nai rồi chuyển sang bên đó Tôi cũng nghĩ, giờ nhà còn tồn tại 3 bố con thì bán ra với cũng khá được, sang bên huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông mua rẫy để canh tác, sống trong gần các con… tuy nhiên không ngờ, sang đó, thằng con thứ hai vẫn không trừ được tật cứ rượu vào lại hay gây sự đánh nhau. Bố khuyên cũng chẳng được, vài lần tôi cũng có chiều hướng nóng lên lớn tiếng mắng con”, người cha thống khổ giãi bày.
Trải lòng đến đây, giọng nam tầy lạc đi, nghẹn ngào: “Thưa với nhà báo, hôm diễn ra bi kịch, tôi đã không còn gì thể ngờ được vấn đề lại diễn ra nhanh thế nào. thời điểm lúc đó đó, mấy bố con mới chuyển vào Đắk Nông sống trong, mua rẫy trồng khoai. giữa trưa ngày 21/8/2010, mấy bố con có uống chén rượu liên hoan. Đến chiều, tôi nghe tin thằng con thứ hai muốn bán đổi rẫy mà dường như không thảo luận với bố. Chập tối hôm đó, nó sang nhà người môi giới đất để trao đổi, tôi nghe tin nên cũng sang tìm nó. Tại đây, 2 bố con có lời qua tiếng lại. Nó ngồi ghế bên trong, vớ được con dao Thái để trên nóc tủ lạnh, rồi xô ra nói “tôi sẽ đánh chết ông”. trong khi mất bình tĩnh, tôi giằng được con dao vung ra ngoài, không may trúng ngay cạnh sườn trái của nam nhi quý khách đưa cháu đi cấp cứu nhưng vẫn không kịp, trên hành trình thì con tôi mất. Sau đó, tôi cũng trở nên công an bắt”.

Một góc trại giam Đắc Tân – Bộ Công an
Đôi bàn tay đan chặt vào nhau, rồi gạt ngang dòng nước mắt, người cha tội lỗi nối tiếp trần tình: “Sự việc đến với tôi quá bất ngờ! xuyên suốt đêm qua đó tôi hối hận vô cùng! họ có nhu cầu thường nói, “hổ dữ không ăn thịt con”, vậy mà tôi lại cướp đi mạng sống của con. Vợ tôi mất đi, tôi vừa làm bố lại vừa làm mẹ, nuôi đàn ông đến 26 tuổi đầu mà chính tôi lại làm hại con mình. Dù điều khoản khoan hồng, nhưng “bản án lương tâm” vẫn theo tôi đến cuối đời”.
Khi nhắc về cái Tết đứng đầu sau song sắt, tầy Đặng Văn Giải nói: “Nhớ lại những cái Tết ngày xưa khi còn đủ vợ, con – đó là tính tính những cái Tết sum vầy, ấm cúng, tình yêu mới nhất… cho đến lúc này tối tôi gây án, bị tòa xử 15 năm tù, cái Tết đứng đầu sau song sắt khiến tôi không đủ nhớ nhà, nhớ các con cực kì Tôi nghĩ, chỉ tồn tại một cách cải tạo thật tốt để được giảm án, sớm về bên cạnh với hộ gia đình Cũng may là trong bài trại giam, được ban giám hiệu thị và các cán bộ quan trọng hơn cả tâm, hiểu tâm tư tầy, gần gụi động viên, giúp mọi người tôi ổn định tư tưởng, tích cực với cải tạo.
Mỗi dịp Tết đến, Xuân về, tầy cũng khá được đoàn kết gói bánh chưng; trang trí nhà cửa mai, đào; dán tranh, làm bích báo; làm thơ, ngâm thơ lẫn nhau nghe, chơi cuộc chơi bổ ích… giúp mọi người tôi phần nào vơi đi quá khứ buồn, thiên về sau này đặc sắc hơn”.
Mơ về những ngày đoàn viên, ấm cúng tình cha con!
Phạm nhân Đặng Văn Giải san sẻ trình bày về điều mà nó hằng đêm vẫn luôn nghĩ tới: “Hiện nay, mộ của vợ tôi vẫn ở Đồng Nai, còn mộ của đàn ông thứ hai thì ở Đắk Nông. Tôi cũng sắp mãn hạn tù rồi. sau khi sinh ra trại, điều đứng đầu tôi muốn làm lành sẽ cùng các con sang cát cho đứa đàn ông thứ hai, rồi đưa cháu về gần mẹ. có lẽ rằng thế nào sẽ khiến cho giá lòng tôi vơi bớt nỗi day dứt lâu nay nay. Và điều thứ hai tôi trăn trở, đó là tính tính người con út vẫn không lành yên bề thất gia Chỉ muốn nhắn các con một điều là đợi bố về! Tôi sẽ gắng gượng làm lại, lo chăm con út lấy vợ. Rồi gia đình sẽ có được những ngày đoàn viên, ấm cúng tình cha con”.
Nhận xét
Đăng nhận xét