Vì 3 năm quá khứ 'tay vịn' tăm tối mà tôi phải trả cái giá đau đớn chua chát
nếu có liều thuốc quay về quá khứ, chắc chắn hơn tôi đã uống để được về bên năm 21 tuổi và tát cho bản thân mình một chiếc tỉnh ngộ.
Nhà tôi nghèo, ba mẹ làm nông, đông anh bà mẹ, thuở nhỏ tôi sống trong thiếu thốn. Lúc nào thì cũng mặc cảm kém hơn các bạn Lại học tập nhàng nhàng không đâu vào đâu ra đâu, tốt nghiệp cấp 3, tôi lên TP.HCM kiếm sống, quyết tâm đổi đời.
Tôi làm đủ việc nhưng chẳng nhận được tin báo bao nhiêu đồng, tháng nào thì cũng tiêu hết thì lấy đâu tiền gửi về quê cho mẹ. Năm 21 tuổi, có hai chị ở xóm trọ rủ tôi vào làm trong quán karaoke. Theo lời các cô gái thì chỉ có bưng bê, cố chuốc cho khách uống nhiều, khách uống bao nhiêu thì tôi thừa kế hoả hồng bấy nhiêu Lương thì cao, khách vào môi trường đó lại phóng khoáng, “bo” cho vài trăm, vài triệu là chuyện thường.
Nghe họ nói xuôi tai nên tôi đăng ký dự thi đi sinh hoạt lúc đầu thì khá sợ nhưng từ từ quen hết. Tôi lại dễ bắt nhịp được với hoàn cảnh mới, học hỏi và giao lưu nhanh nhạy nên sớm biết cách lấy lòng nam nhi Quả nhiên, chỉ sang tháng thứ 3, tôi đã dư ra được gần chục triệu đồng. Năm đi đầu tôi còn gửi về cho mẹ được vài triệu đỡ đần. Nhưng về sau, do cần tiền cho váy vóc, son phấn, túi xách để bằng phương pháp cô gái em khác, để khách “có tình cảm hơn”, nên tôi chẳng dư được đồng nào nữa.
Thiếu tiền, tôi đồng ý lên giường, để họ mặc nhiên sờ soạng. Họ đều là khách VIP của quán, gọi món không cần bận tâm nhìn giá mà thứ nào thì cũng đắt, cũng chát. “Bo” cho tiếp viên thì chẳng cần đếm. Cứ tiện tay rút tiền là cài vào áo ngực của tôi.

Tôi quan sát mình sống quá buông thả trong 3 năm qua Ảnh minh họa.
3 năm làm ở đó, tôi không đủ mình trọn vẹn khác biệt với những xe cô gái khác. cuộc đời mưu cầu vật chất đẩy tôi vào tuyến đường nhơ nhớp, ánh đèn nhập nhoạng và lối sống buông thả, bất cần… Và rồi vật gì đến cũng đến, tôi mắc bệnh giang mai Lúc đọc Organic Search xét nghiệm, tôi ngã quỵ, tưởng cuộc đời mình đến đó là ngã ngũ Lúc đối diện với mắc bệnh tôi mới thức tỉnh muốn xóa bỏ cuộc đời đen tôíđó.
May mắn tôi phát hiện bệnh sớm nên điều trị khỏi. thời gian ấn hạn đó tôi cũng đoạn tuyệt với công việc dán đó, mất ngon ngon đồng nào trong tay vì đã tiêu hết vào việc điều trị Tôi quay về xin làm ở một xưởng may gia công seo gần nhà. Tiền lương ít ỏi, sinh hoạt từ sáng tới tối, đau lưng mỏi tay nhưng tôi chấp nhận được được vì không thích sống cuộc đời là”tay vịn” nhơ nhớp cho nhiều người nam nhi
Mẹ tôi vui hơn khi thấy tôi quành trong nhà Mà cứ thấy được ngay tôi thì mẹ lại giục lấy chồng. Tôi khất lần khất lượt, ở quê tôi, game thủ nữ không thích nói chuyện TP.HCM sinh hoạt thì đều cưới từ lúc 20 – 21 tuổi, vậy cho nên tuổi của tôi bị coi như là “quá lứa” rồi. Tôi cũng muốn lấy chồng cho yên chuyện, song không biết từ đâu mà đám trai làng nghe được chuyện tôi từng làm trong quán karaoke, cứ thế đồn nhau, Organic Search chẳng ai theo đuổi tôi nữa. ba mẹ buồn lắm nhưng vẫn không thích nói chuyện gì trước mặt tôi, sợ tôi nghĩ quẩn, sợ tôi bỏ đi.
Tôi được mai mối cho 1 người nam nhi 36 tuổi ở làng khác, nhưng quen biết được những điều gì hơn 1/5 thì người ta có nhu cầu tự động không liên hệ tiếp với tôi. Một người khác thì cũng yêu nhau được 3 tháng, anh ấy cũng dự kiến sẽ cưới, vậy mà ba mẹ anh ấy nghe được chuyện cũ của tôi liền phản đối. Thấy họ chẳng coi mình ra gì nên tôi cũng chủ động chia tay Vì 3 năm quá khứ tăm tối kia mà giờ cái giá tôi phải trả lại đau tới mức thế!
đời nào mất ngon ngon nam nhi nào chấp nhận được được những người dân như tôi? đời nào tôi phải cô độc đến già? làm gì để chuộc lại quá khứ đây hả mọi người?
Theo H.D/Gia đình & Xã hội
- Câu chuyện nhà trai thiếu thốn vào quảng ninh đón dâu vì Covid-19: Hai gia đình đã gặp gỡ, trao lễ ngay tại… trạm BOT
Nhận xét
Đăng nhận xét